Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

                                          Nợ


                                                  Có làm thì mới có ăn,
                                                Ca dao cũ- vẫn ngàn năm y sì.
                                                  Chỉ tiêu tăng ép đê i,
                                                Cũng tăng tương ứng phong bì cá nhân.
                                                   Hoa hồng hay tính phần trăm,
                                                 Là như nhau chỉ quốc dân thiệt thòi.
                                                   Tại sao chuyện nợ nước ngoài,
                                                 Không công khai cứ nói hoài chẳng sao.
                                                    Người nói thấp kẻ kêu cao,
                                                 Cao hay thấp chỉ đời sau mới rành.
                                                    Đừng mãi đỗ cho chiến tranh,
                                                 Của đáng tội không trách anh đâu mà.
                                                    Bao nhiêu trong Ô đê a,
                                                  Dành cho phát triển sơn hà về sau ?
                                                    Hay là béo bở tranh nhau,
                                                  Đã vay là nợ phải đâu hay gì.
                                                    Cán cân thanh toán kiểu chi,
                                                   Nhập siêu tăng mãi béo phì mấy ai.
                                                    Nhập luôn áo mão cân đai,
                                                  Cho chuyên cho chế độc tài thế ư.
                                                    Thật buồn vụ Pê em u,
                                                  Rõ như vậy còn che Q thế nào ?
                                                     Đánh rắn không đánh dập đầu,
                                                  Rắn quay lại cắn làm sao tránh đòn.
                                                     Rắn to cũng chỉ rắn con,
                                                  Rắn ông rắn cụ trong hang ẩn mình.
                                                     Nhớ lời "Tổng" Nguyễn văn Linh,
                                                  Nhà dột từ nóc lau nền hoài công . . .
                                                     Nhớ luôn ông Phạm văn Đồng,
                                                  Một đời vì nước yếu lòng vậy a.
                                                     Bây giờ nó lập Tam Sa,
                                                  Con cháu ngọng- vì ông cha lỡ rồi.
                                                     Nhớ xưa câu chuyện nắm xôi,
                                                   Bờm là ai vậy ông ơi chạnh lòng.
                                                      Đời sau xét tội thưởng công,

                                                   Công hay tội, bút sử xanh phê vào.
                                                      Vấn đề trả nợ thế nào ?
                                                    Dồn hết cả cho đời sau sao đành.
                                                       Cháu con nó rõ ngọn ngành,
                                                    Dựng xây chừng mực,phần dành túi riêng. .
                                                       Làm cho cạn hết tài nguyên,
                                                    Đồng thành đô thị, chặt thêm đất rừng.
                                                       Than cơ giới, máy đãi vàng,
                                                    Dầu thô bán sướng, lọc càng chờ lâu.
                                                       Ba ba năm chớ ít đâu,
                                                    Đừng, đừng ngụy biện bể dâu rõ ràng.
                                                        Lý đâu uổng phí thời gian,
                                                    Ấn, Trung, Hàn, Nhật cung trăng kia kìa.
                                                        Trang trong hỏng mất trang bìa,
                                                    Vun vén lắm- cũng nên vừa vừa thôi.
                                                         Hết vai trò lịch sử rồi,
                                                     Còn yêu nước còn nghe lời đồng dao.
                                                         Vận suy chuyển ngọn cờ đào, . . .

                                                                                          Thi hữu 2008

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012

                                     TỪ CHỐI


                                               Người ta trả công dăm triệu
                                               Quản lý bãi gỗ trúng thầu
                                                Lắc đầu vì chưng không rãnh
                                                Già rồi sao cứ dại đâu


                                                Người đã chung chi kiểm lâm
                                                Đá văng mấy thắng nhãi nhép
                                                Phong bì nghe chừng rất đậm
                                                Không đâu ngõ tối đâm sầm


                                                 Bao lô xén bao nhiêu khoảnh
                                                 Tận thu hay gỗ nhóm nào
                                                  Rừng nghèo từ thời tám hoánh
                                                  Hạ lưu lũ lụt đã sao


                                                  Đã thích đọc Nguyễn Ngọc Tư
                                                  Thế nào cánh đồng bất tận
                                                   Năm triệu hay mười chẳng kể
                                                   Kê cao gối ngẩng cao đầu

                                                                          Thi Hữu


                                          LO XA


                                               Lá liểu buông mành đón gió đông
                                               Anh đào rơi lệ tụ mầm xuân
                                               Nay sớm sương giăng mở lối cỏ
                                               Mai chiều nắng nhẹ ánh hoàng hôn
                                                Phố cũ mòn chân ai đếm bước
                                                Trăng xưa mờ ảo dấu rêu phong
                                                Đà Lạt hởi người thay cánh nới
                                                Thông, mai ,diệp, trúc có còn không

                                                                                   Thi Hữu
                         

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

                                  NỖI NIỀM QUÊ NGOẠI


                                                    Mức này năm chin tám
                                                    Mức kia năm hai ngàn
                                                    Những năm sau này nữa
                                                    Nước lũ về giăng ngang


                                                                * * *


                                             Cây sầu đông trút lá
                                             Cho vú sữa đâm chồi
                                             Cứ sau một mùa lũ
                                             Cuộc sống lại sinh sôi


                                                       * * *


                                                    Bên bồi sông Thu Bồn
                                                    Mảng màu xanh ngô khoai
                                                    Bên lỡ sông Thu Bồn
                                                    Đâu nền nhà ông ngoại ..?


                                                                 * * *


                                              Bảy người con vụt lớn
                                              Có người đúc nhà lầu
                                              Xắn cao quần ống thấp
                                              Nào mợ có già đâu


                                                          * * *


                                                    Điều gì đã hấp dẫn
                                                    Hai anh đến cuối buồn
                                                    Sơn cùng và thủy tận
                                                    Phước Sơn buồn quá buồn


                                                                 * * *


                                                Còn Tam Kỳ chưa ghé
                                                Còn Đà Nẵng chưa ra
                                                Đại Lộc dưa chuột muối
                                                Vĩnh Điện lối về nhà


                                                           * * *


                                                     Cạnh bến phà cuối buổi
                                                     Lặng nghe điệu bài chòi
                                                     Có cả vần ứng tác
                                                     Cửa Đại tóc mây trôi


                                                               * * *


                                                 Đây ngã ba Ái Nghĩa
                                                 Túi hành lý trên tay
                                                  Quê hương gần phố cổ
                                                  Ba vạn sáu ngàn ngày

                                                                      Thi hữu 09

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012

                                   ƯỚC VỌNG



                                             Đàn chim chợt vút qua đồng
                                        Gió lao xao gió, mây chòng chành mây
                                             Chớp giăng giăng dính chân mày
                                        Tà dương chênh chếch, đường cày dở dang
                                              Đỗ thừa ấy tại thời gian
                                         Nong, nia nếp cũ cầu an xó rừng
                                              Còn đâu giấc mộng anh hùng
                                         Chê Từ Hải, thích Quang Trung thuở nào
                                              Ngóng trông phơi phới cờ đào
                                          Biển dậy sóng, 
                                                         triệu anh hào vung tay
                                               Nhìn quanh hào kiệt thời nay
                                          Đà an phận, đà xỉn say mất rồi
                                                Bằng lòng đón nhận nắm xôi
                                          Vui mất quạt, vui đỗi đời Phú Ông
                                                 Rẽ thiền được - mất hư - không
                                          Là xuất thế,
                                                       là nhập tông
                                                                   trốn đời


                                                                * * *
                                                 Trăm năm cũng một kiếp người
                                           Ngàn năm bêu riếu một thời loạng cương
                                                  Loạn từ bộ máy trung ương
                                           Ký hiệp định, bán bớt vườn cha ông
                                                  Nhập nhằng phân biệt tư, công
                                           Tư là hữu, cứ tranh công có phần
                                                  Nhiệt tình còn được mấy phân
                                            Men chiến thắng, tính công thần so đo
                                                  Qua sông ắt phải lụy đò
                                            Trèo cao
                                                    em chuẩn bị...quà
                                                                         biếu anh
                                                   Ở đời cân gạo, quả chanh
                                             Còn có giá, huống giả hành đâm hoa
                                                    Đầu tư hai tiếng mượt mà
                                              Là buôn bán; là cướp, ma ban ngày
                                                     Buôn quan, bán chức thời nay
                                              Đủ tiền mua tất - tớ, thầy cũng vui
                                                     Dân đen đâu phải dân đui
                                              Dân nhìn thấy hết chúng chui lỗ nào




                                                                 * * *
                                                      Kế nào là kế rễ sâu
                                               Sách nào là sách khoan thư lâu đài
                                                      Phải đâu ít học thiếu tài
                                               Xiếc hề là xiếc bậc thầy người ta
                                                       Sử xanh phân biệt chính tà
                                                Danh là phận, lợi được thua kể gì
                                                       Tiếng lành suốt tuổi xuân thì
                                                Về già đánh mất
                                                                   cớ chi hỡi đời !
                                                        Tiền, nhà, ghế, gái, xe hơi
                                                Còn chữ SĨ, còn chữ NGƯỜI để đâu ?
                                                         Lưới Trời bao cuộc bể dâu
                                                Thưa mà khó thoát là câu răn mình
                                                         Biển sâu ỷ có cá Chình
                                                 Núi cao còn có Sơn Tinh hộ trì
                                                          Không hề mượn chữ từ bi
                                                  Phải tranh đấu, phải mơ thì tương lai
                                                           Hãy xem chế độ độc tài
                                                  Hết cải cách, hết sửa sai được rồi
                                                           Vận nào hỡi đất nước tôi ? 
             
                                                                                       Thi hữu 09
                 
                                               

Truyện ngắn

                                        Thả lỏng

                 " Để mình cầm lái cho. Lâu lắm rồi chưa có được cái cảm giác rề xe qua các phố. Nhớ lắm ! ".Hòa vào số, cho xe chạy quanh khu Hòa Bình, qua Phan bội Châu rồi chạy xuống vòng xoay Đinh tiên Hoàng trước khi ngược lên đường Bùi thị Xuân. Thành ngồi yên sau cứ cười cười. Anh biết tính người bạn thân- lúc nào cũng cẩn thận.
                Ký ức dồn về, Hòa cho xe chạy chậm hơn. Chiếc xe máy phân khối lớn của Thành bây giờ đạt tốc độ nhanh hơn xe đạp một chút xíu. Thành biết Hòa đang nhớ về người bạn gái. Họ từng sánh đôi trên con đường này. Cung đam mê võ thuật và đường Bùi thị Xuân trở thành con đường tình của chỉ riêng hai người. Vật đổi sao dời...Ôi thời gian . . !
                Tiếng gầm rú của động cơ nẹt pô làm Hòa bàng hoàng. Theo phản xạ, anh lượn tay lái về bên phải. Thói quen tốt bây giờ hại anh. Chiếc xe phía sau đang vượt chẻ từ bên trong vướng vào chiếc áo khoác Thành cầm trên tay. Dù Thành buông nhanh chiếc áo nhưng vẫn bị kéo ngã dúi vào lề đường. Chiếc xe loạng choạng vẽ rồng rắn nhưng nhờ dang chạy chậm nên Hòa vẫn gượng được không ngã. Anh bỏ xe chạy vội đén bên bạn nhưng Thành đã bật dậy, đứng chắn ngang che cho Hòa, hai tay xoa xoa rối rít. Quá ngạc nhiên, Hòa nhìn về phía sau. Hai cậu choai lái chiếc xe gây tai nạn đã vòng trở lại. Hai gương mặt búng ra sữa hầm hầm sát khí. Nén đau, Thành lắp bắp: "Cho tôi xin lỗi. Tại cái áo của tôi. Tại cái áo của tôi."
                  Ghé tiệm thuốc mua những thứ cần thiết, Hòa chở bạn quay lại quán cà phê nghệ sĩ. Anh tự tay chăm sóc cho Thành.
                 - Mình không hiểu. Sao bạn lại xin lỗi chúng nó ?
                 - Dĩ hòa vi quý, với lại mình cũng không sao mà
                 - Lỗi do chúng nó gây ra. Chúng còn chửi bới người lớn bằng những lời lẽ khiếm nhả. Vậy mà bạn lại...
                 - Để khỏi rắc rối. Mình cãi lại, chúng đánh mình ngay.
                 - Sợ gì chứ? Cỡ hai thằng đó mà ăn thua gì, mà bạn cũng đâu phải loại xoàng.
                 - Chúng nó thua thì lập tức có cả chục thằng khác với đầy đủ đồ chơi kéo đến ngay. Dù vậy, thật ra mình cũng không sợ. Chỉ lo lúc giận mất khôn, lỡ tay lại phiền. Ở thành phố này, đã có không ít trường hợp như bọn mình do không nén được đã phải trả giá.
                  - Nhưng dù sao mình vẫn thấy cách xử lý của bạn không ổn
                  - Lỗ nhỏ làm đắm thuyền. Với lại mình không muốn những ngày bạn vể chơi với bọn mình lại bận rộn vì những chuyện không đâu.
                   Hòa không nói thêm vì lý do Thành đưa ra đã quá đủ, nhưng anh vẫn cảm thấy buồn. Những nét đẹp vốn rất riêng của Đàlạt như kém đi phần hấp dẫn bởi sự sa sút về phẩm cách ứng xữ của con người. Anh không còn giận hai cậu choai ban nãy - âu đó chắc là kết quả của sự buông lõng về  giáo dục của gia đình, nhưng anh buồn vì thái độ chấp nhận của người lớn. Thành bạn anh bây giờ sao ra như thế này - còn đâu một con người thượng võ ngày xưa - giữa đường gặp cảnh bất bằng chẳng tha.?
                    Dòng xe vẫn tấp nập đan xen dưới mắt Hòa. Ngồi ở dãy bàn cuối cùng của quán, anh thấy rõ sự bộn bề của cuộc sống. Người dân quê hương anh bây giờ tất bận quá, bươn chải quá chăng. Cũng dốc Lê đại Hành, cũng đường Nguyễn thị Minh Khai, cũng vòng xoay trung tâm, phía xa cũng nét mờ ảo của Hồ Xuân Hương in bóng nhà Thủy Tạ và tháp chuông trường Cao Đẳng Sư Phạm, nhưng tự nhiên Hòa thấy thiếu vắng nột cái gì đó, rất thiếu ! Đàlạt trong anh vuột mất khỏi tâm thức nếu như anh không tìm ra cái thiếu này
                    Đúng rồi! Nỗi vui tràn ngập khắp từng mạch máu làm trong phút giây, gương mặt Hòa sáng bừng lên. Anh nhớ như in một con người, một con người mà theo anh là hình ảnh riêng mà rất chung của tính cách người Đàlạt. Chiếc nón trắng, bộ com lê trắng, đôi giày bata trắng, chiếc tủ trắng trên chiếc xe đạp trắng ... và tất cả lúc nào cũng đàng hoàng, phẳng phiu. Đó là ông già bán đậu phộng rang trên khắp các nẻo đường trung tâm thành phố. Bây giờ, ông đang ở đâu.!? Tính cách đàng hoàng, lịch thiệp, nhả nhặn, hiếu khách của ông và cũng là của chung người Đàlạt bây giờ đang ở đâu.!? Trời ơi ! Sao mà nhớ, nhớ quá từng hạt đậu phộng rang nóng giòn được nhận rất đàng hoàng từ tay ông - dù khách hàng nhiều khi chỉ là một đứa con nít không hơn không kém.
                     Thật ra, cử cà phê bất đắt dĩ này đã là ly thứ ba. Hồi sáng, mấy người bạn cùng trường Trần Hưng Đạo xưa đã mời Hòa đến quán 171 Phan Đình Phùng. Ở đó Hòa được nghe rất nhiều chuyện nhưng anh không để tâm. Bây giờ, mỗi câu chuyện nghe được lại như một cuốn phim chiếu chậm chậm qua tâm trí Hòa. Nghe chuyện khách sạn này bán đâu 2 tỷ, nhà hàng nọ chào 2 tỷ tám, rồi khu du lịch thác Prenn cộng khách sạn Thanh bình và Xí nghiệp xe du lịch bán có 54 tỷ..."Mà ai bán - Nhà nước! Sao rẻ vậy? - Chịu! Không ai có ý kiến gì à? - Biết đâu mà ý kiến, mà ai dám ý kiến! - Thế, dân Trần Hưng Đạo mình có ai làm cán bộ nhà nước không? - Có mà đầy! Sao họ..." Hòa đã nhận những ánh mắt nửa chế diểu nủa thông cảm của bạn bè khi đặt ra những câu hỏi "không nắm được tình hình" như thế. Ngay như Thành cũng tham gia khi  đến nói chuyện đèo mới Prenn làm gần trục năm chưa cho nghiệm thu; nhiều con đường do ăn bớt vật tư nên mói đưa vào sử dụng đã phải duy tu... nhưng chủ thầu vẫn tiếp tục trúng thầu nhiều công trình lớn khác..." Sao có chuyện lạ ấy..?- Nghe nói ông chủ công ty có ô dù lớn lắm. Cho nên các công ty cầu đường nhỏ khác dù làm khá hơn cũng không có cửa làm ăn, buộc phải nhận lại từng công đoạn cua ông chủ này... Các bạn cũng là cán bộ nhà nước, ngày xưa mình nhớ các bạn bản lĩnh lắm mà, sao bây giờ... Ôi dào! Nếu bạn còn ở đây, chắc cũng như bọn này thôi. Nhiều thằng phải dạt về Sài Gòn rồi.
                     Tự nhiên, Hòa quay lại nhìn Thành - vẫn đó một thằng Thành trán hói trước tuổi, một thằng hoc giỏi có nhiều lắm những trò quậy phá, một thằng sống theo quan niệm" Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh" - bây giờ thế nào? Hòa chán ngán nhìn xuống dòng xe cộ ngược xuôi dưới đường, con người Đàlạt bây giờ lo làm ăn quá. Người trẻ tuổi so tùng con xe, từng chiếc điện thoại di động. Người lớn lo kiếm đất lên nhà, so kè xem con ai vào Đại học; Nhà nọ làm đám cưới ở nhà hàng nào, còn nhà kia... Thời buổi kinh tế thị trường đâu cứ phải là cuộc sống đậm chất xôi thịt. Nhìn vào từng con phố chính, đâu đâu cũng khách sạn nhà hàng. Trong số những người chủ mới, có không ít là cán bộ được cấp đất - xẻ bán một nửa, một nửa có tiền lên khách sạn. Họ giàu nhanh và góp phần vào chỉ tiêu tăng trưởng kinh tế. Hòa chạnh lòng nhớ lại chuyến đi tìm bạn ở Tàhine, Núi Chai, Hòa lạc, Thiện Chí...Những con người Đàlạt chính hiện nay phải bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Nhà cửa ruộng vườn của họ ở Đàlạt nay đã có chủ mới!
                       Bất giác, Hòa quay nhìn lại xuống đường Lê Đại Hành. Xin cảm ơn hai cậu choai lái chiếc xe nẹt pô làm mình tỉnh giấc. Hòa giật mình nhớ lại những bữa nhậu thâu đêm suốt sáng với bạn bè mấy ngày vừa qua. Mà sao dân Đàlạt mình độ này nhậu dữ. Phố nào cũng đầy quán nhậu và quán nào cũng đông khách. Chắc rằng nhậu nhẹt âu cũng là sành điệu, là phong cách sống mới chăng. Hòa nhớ- nhớ và tiếc đến bật khóc - hình ảnh ông già bán đậu phộng rang nóng giòn. May cho anh, đơn giản chỉ vậy thôi. Đàlạt trong anh vẫn còn.
                                                                                   
                                                                                                                       Thi Hữu




Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

                                        Họa ba bước


                                       Một

                                                 Rừng vàng, biển bạc, đất phì nhiêu
                                                 Các nước anh em đã hạ bìu
                                                 "Dân" ta dũng cảm ngang nhiên đốn
                                                 Tốt gỗ tận thu tiết kiệm nhiều
                                                  Bửa dọc Trường sơn đi kiếm chác
                                                 Chém ngang dự án đỗi rừng nghèo
                                                 Vận nước suy đồi quân mạc vấn
                                                 Rừng vàng, biển bạc, đất phì nhiêu

                                       Hai

                                                 Người đặt bút phê được lợi gì ?
                                                 Trứng trao cho ác chẳng hiềm nghi
                                                 Chín trăm chín chín- ừ, chuyện nhỏ
                                                 Nằng nặng phong bì- dạ, thank you
                                                 Nghiến xích rừng già tưa nhựa máu
                                                 Oằn sên đất mẹ động long trì
                                                 Chính chuyên vô sản là ai hử
                                                 Người đặt bút phê được lợi gì ?.?.?...

                                       Ba

                                                 Người lớn Gia Lai thích hoạt hình
                                                 Gia Lai đâu chỉ có Hoàng Anh
                                                 Nở " tả pí lù " cô li tít
                                                 Rộ " thùng phá xảnh " cóm bà nanh
                                                 Miếng thịt đại ngàn chen để đớp
                                                 Mâm xôi tiểu khoảnh lấn mà khoanh
                                                 Vàng trắng cao su vào ảnh ảo
                                                 Người lớn Gia Lai thích hoạt hình ,!.!.!...

                                                                                            Thi hữu 08

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012

                            Dưới dù

                                    Trời đất sinh chi bọn dỡm đời
                                    Vào luồn ra cuối chẳng hỗ ngươi
                                    Xe con chôm chổm đường đường tọa
                                    Ngõ hẹp quanh quanh khẳm khẳm ngoi
                                    Mờ sáng lom khom quan phụ mẫu
                                    Tàn chiều hây hẫy kiếp bôi vôi
                                    Cúi cúi luồn luồn thời đắc thế
                                    Trên thì bợ đít, dưới thì moi .

                                                                     Thi Hữu
                                                                          thu 06

                                Vết phấn

                                   Có những vết phấn liên tiếp vẽ trên đường
                                                         ẩn chứa bao điều kinh sợ
                                   Vết phấn ở ngay cổng chợ
                                                     vung vãi cá rau, chỏng chơ quang gánh
                                   Đúa bé treo chân trước cổng
                                                                chờ mẹ đến bao giờ  ?
                                   Ngày vui chị se duyên mới
                                                             riêng em đi mãi không về
                                   Chiếc xe nằm bên vết phấn
                                                    còn em
                                                               gọi mãi không nghe !
                                   Vết phấn không vẽ trên đường
                                                        ai nghịch vẽ vào trụ điện
                                   Nụ hôn em chờ bao đêm
                                                               sao anh gửi vào cột đèn ?
                                   Phấn không viết lên bảng đen
                                                        nghệch ngoạc viết xuống mặt đường
                                   Vết phấn ngay trước cổng trường
                                                                  nơi có vạch sơn ưu tiên
                                   Vết phấn chồng lên vết phấn ..!

                                                                          Thi Hữu
                                                                                xuân 07

                             Vịnh ông Nghiên...g

                                           
                                         Bác mẹ sinh con gửi ước nguyền
                                         Đặt tên văn bút phải mài Nghiên...g
                                         No đói mặc thây con mọt sách
                                         Hôm sớm rèn tu chữ Thánh hiền
                                         Tiền tài tương khắc người quân tử
                                         Vật chất đồng xung lớp đàng viên
                                         Nửa cuối đường đời thân tha hóa
                                         Tham xe tiền tỉ nhũng nhà riêng .

                                                                             Thi Hữu
                                                                                     Thu 06

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

Khắc họa liên khúc


Ông ở trung ương đến xứ này
Trượng quyền, ngọc ấn có trong tay
Ra oai cưỡng chế dăm ba cái
Múa võ rung chuông bịp chúng mày
Thoát hiểm thần nông trong gang tấc
Xu thời thoải mái cứ vung tay
Anh năm, chú ít ô thường gọi
Chó sủa mèo kêu một chữ mày


                 ***
Bạn thân lên chức tớ thơm lây
Bám chặt thắt lưng liếm gót giầy
Dự án phân lô vào đớp vội
Đầu tư trọng điểm hớt trên tay
Phát sinh dự toán giơ cờ phất
Rút ruột công trình giả lơ ngay
Anh anh chú chú cùng đậu cả
Cả vú mồm ai cũng lấp đầy
                  
                  ***
Muốn ngồi yên ghế tớ bảo đây
Hãy điếc hãy đui mặc mẹ mày
Thanh thủy bả xây thây kệ tía
Ngọc lan ổng bán mặc cha thầy
Thanh bình thỏa sức làm ăn lớn
Hòa phú chung tay cánh hẩu này
Cường hào ác bá thiên niên kỷ
Vẫn chính vẫn chuyên . . . mẹ mày 
                             
                                            Thi Hữu

Áng chừng

                                     

                                    Áng Chừng


                                       Con đường bây giờ
                                                 dài rộng thênh thang
                                       Con người bây giờ
                                                 lạ lắm 
                                        Muốn đi tắt tạt về ngang
                                        Áng chừng lạc lối
         
                                                       ***
                                        Con đường ngày xưa
                                         Dặm dài gian khó
                                        Vừa đi vừa mở
                                        Con người vẫn đi đến nơi cần đến
        
                                                       ***
                                        Con người ngày xưa
                                        Trên con đường thênh thang bây giờ
                                        Trong những chiếc xe kín mui đặc quyền đặc lợi
                                         Áng chừng
                                                           không tìm được lối ra

                                                                                          Thi Hữu 2006