Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

                                          Nợ


                                                  Có làm thì mới có ăn,
                                                Ca dao cũ- vẫn ngàn năm y sì.
                                                  Chỉ tiêu tăng ép đê i,
                                                Cũng tăng tương ứng phong bì cá nhân.
                                                   Hoa hồng hay tính phần trăm,
                                                 Là như nhau chỉ quốc dân thiệt thòi.
                                                   Tại sao chuyện nợ nước ngoài,
                                                 Không công khai cứ nói hoài chẳng sao.
                                                    Người nói thấp kẻ kêu cao,
                                                 Cao hay thấp chỉ đời sau mới rành.
                                                    Đừng mãi đỗ cho chiến tranh,
                                                 Của đáng tội không trách anh đâu mà.
                                                    Bao nhiêu trong Ô đê a,
                                                  Dành cho phát triển sơn hà về sau ?
                                                    Hay là béo bở tranh nhau,
                                                  Đã vay là nợ phải đâu hay gì.
                                                    Cán cân thanh toán kiểu chi,
                                                   Nhập siêu tăng mãi béo phì mấy ai.
                                                    Nhập luôn áo mão cân đai,
                                                  Cho chuyên cho chế độc tài thế ư.
                                                    Thật buồn vụ Pê em u,
                                                  Rõ như vậy còn che Q thế nào ?
                                                     Đánh rắn không đánh dập đầu,
                                                  Rắn quay lại cắn làm sao tránh đòn.
                                                     Rắn to cũng chỉ rắn con,
                                                  Rắn ông rắn cụ trong hang ẩn mình.
                                                     Nhớ lời "Tổng" Nguyễn văn Linh,
                                                  Nhà dột từ nóc lau nền hoài công . . .
                                                     Nhớ luôn ông Phạm văn Đồng,
                                                  Một đời vì nước yếu lòng vậy a.
                                                     Bây giờ nó lập Tam Sa,
                                                  Con cháu ngọng- vì ông cha lỡ rồi.
                                                     Nhớ xưa câu chuyện nắm xôi,
                                                   Bờm là ai vậy ông ơi chạnh lòng.
                                                      Đời sau xét tội thưởng công,

                                                   Công hay tội, bút sử xanh phê vào.
                                                      Vấn đề trả nợ thế nào ?
                                                    Dồn hết cả cho đời sau sao đành.
                                                       Cháu con nó rõ ngọn ngành,
                                                    Dựng xây chừng mực,phần dành túi riêng. .
                                                       Làm cho cạn hết tài nguyên,
                                                    Đồng thành đô thị, chặt thêm đất rừng.
                                                       Than cơ giới, máy đãi vàng,
                                                    Dầu thô bán sướng, lọc càng chờ lâu.
                                                       Ba ba năm chớ ít đâu,
                                                    Đừng, đừng ngụy biện bể dâu rõ ràng.
                                                        Lý đâu uổng phí thời gian,
                                                    Ấn, Trung, Hàn, Nhật cung trăng kia kìa.
                                                        Trang trong hỏng mất trang bìa,
                                                    Vun vén lắm- cũng nên vừa vừa thôi.
                                                         Hết vai trò lịch sử rồi,
                                                     Còn yêu nước còn nghe lời đồng dao.
                                                         Vận suy chuyển ngọn cờ đào, . . .

                                                                                          Thi hữu 2008